Giết con chim nhại
Tác giả: Harper Lee
Người dịch: Huỳnh Kim Oanh & Phạm Viêm Hương
..............
“Heck này,” bố Atticus quay lại. “Nếu việc này bi ỉm đi thì đối với Jem
đó sẽ là sự phủ nhận thẳng thừng phương cách mà tôi đã cố công nuôi dạy
nó. Đôi khi tôi nghĩ trong vai trò cha mẹ thì tôi đã thất bại hoàn
toàn, nhưng tôi là tất cả những gì chúng có. Trước khi Jem nhìn vào bất
cứ người nào khác, nó sẽ nhìn vào tôi, và tôi cố sống để tôi có thể
thẳng thắn nhìn lại nó…..Nếu tôi đồng lõa với một chuyện như vầy, tôi
không thể thẳng thắn nhìn vào mắt nó, và vào cái ngày tôi không làm
được điều đó tôi biết tôi sẽ mất nó. Tôi không muốn mất nó với Scout,
bởi vì chúng là tất cả những gì tôi có. ”
“Ông Finch,” ông Tate vẫn chôn chân trên sàn nhà. “Bob Ewell té trên con dao của hắn. Tôi có thể chứng minh điều đó.”
Bố Atticus quay sang. Hay tay ông thọc vào túi. “Heck này, ông thậm chí
không thể nhìn vụ này theo cách của tôi sao? Ông có con, nhưng tôi già
hơn ông. Khi con tôi lớn tôi đã là một ông già nếu tôi còn sống, nhưng
ngay bây giờ tôi là…….. nếu chúng không tin tôi, chúng sẽ không tin bất
cứ ai. Jem và Scout biết chuyện gì đã xảy ra. Nếu chúng nghe ở thị trấn
tôi nói một điều gì đó khác việc đã xảy ra….Heck, tôi sẽ không còn
chúng nữa. Tôi không thể sống ngoài thị trấn theo kiểu này và sống ở
nhà theo kiểu khác.”
.........
Bố Atticus ngồi nhìn xuống sàn nhà hồi lâu. Cuối cùng ông cũng ngẩng
đầu lên. “Scout,” ông nói, “ông Ewell té trên con dao của ông, chắc con
hiểu chứ?”
Có vẻ bố Atticus cần được cổ vũ. Tôi chạy đến bên ông, ôm ông và hôn
ông tới tấp. “Vâng, thưa bố, con hiểu,” tôi đoán chắc với ông. “Ông
Tate nói đúng.”
Bố Atticus nhẹ nhõm và nhìn tôi. “Ý con là sao?”
“Ơ, nó giống như việc bắn một con chim nhại vậy, đúng không bố?”