admin
24-12-2005, 01:29 PM
Đêm Giáng Sinh
(Trần Lê Thanh Hà dịch - Tác phẩm được tải đăng bởi sự đồng ý của người dịch)
Tín hiệu báo động phát ra từ máy vô tuyến điện khi đồng hồ điểm 11 tiếng. Anh sáng đèn của thành phố khiến những bông tuyết đang rơi giống như hàng triệu đốm sáng chầm chậm trôi dần về phía mặt đất phủ tuyết. Người cảnh sát đấu tranh tư tưởng có nên thực hiện trách nhiệm hay không: tín hiệu báo động có trộm ở một cửa hàng bách hóa cách đồn cảnh sát không xa lắm. Còn không đầy một giờ nữa là anh sẽ chấm dứt ca trực. Nếu quả thật có một tên trộm đột nhập của hàng, việc làm biên bản sẽ mất rất nhiều thời gian.
Đêm nay là đêm Giáng Sinh, Sal muốn ca trực chấm dứt đúng giờ để còn thời giờ đi mua quà cho các con. "Có thể chỉ là một nhân viên bán hàng vô ý bị nhốt trong cửa hàng và đã ấn chuông báo động". Sal nghĩ trong khi nổ máy chiếc xe tuần tra. "Mình sẽ đi mua quà được nữa rồi, có lẽ năm nay chỉ có thể cho bon trẻ tiền mặt. Đằng nào chúng cũng chẳng thích quà của mình và Maria chắc chắn không hoan nghênh khi mình gọi cửa lúc hai giờ sáng."
Khi Sal đến nơi, cửa hàng bách hóa tối đen, cả khu vực im lặng như tờ. Những bông tuyết xoáy tít như một cơn bão trong ánh sáng đèn pha khi anh lái chiếc xe vòng quanh tòa nhà. Phía sau tòa nhà, ánh đèn xe chìm vào bóng tối dày đặc của cánh cửa gara để mở. Sal gọi vô tuyến xin trợ giúp và rời khỏi chiếc xe ấm áp, đến gần để kiểm tra.
Đến gần khoảng trống tối tăm của cánh cửa, Sal nhận thấy một hàng dấu chân đơn độc còn mới trên tuyết. Chỉ có dấu chân đi vào, không có dấu chân trở ra. Tay trái Sal nắm chặt chiếc đèn pin, tay phải của anh đặt vào bao súng đeo bên hông, nắm lấy khẩu súng lục. Anh bắt đầu toát mồ hôi, nhớ lại một tòa nhà tối tăm khác, vào một đêm Giáng Sinh khác.
Mười năm trước, Sal cũng lên đường sau khi nhận tín hiệu báo động có trộm của một cửa hàng bán rượu. Khi anh bước vào cửa hàng tối đen, một tia đèn pin sáng chói bất ngờ chiếu thẳng vào mặt làm anh lóa mắt. Anh nghe có tiếng súng lục nổ và ngã xuống đất vì một viên đạn bắn thẳng vào ngực. Chiếc áo lót chắn đạn đã cứu mạng anh, nhưng viên đạn cũng đã làm gãy ba xương sườn và vỡ xương ức của anh.
Bản năng sinh tồn của Sal, từng được mài dũa qua những trận đánh khi còn ở trong quân đội, đã giúp anh không bị ngất đi ngay mà còn đủ sức để nâng khẩu súng lên. Anh chỉ còn nhớ là minh đã bắn về phía tia sáng và_sau này anh mới biết_giết chết kẻ vừa tấn công mình.
Sal gạt dòng ký ức đó đi, tắt đèn pin rồi bước vào cửa hàng. Anh khom người khi bước qua cửa, từ từ cho mắt quen dần với bóng tối.
Suốt mười bảy năm Sal ở trong lực lượng cảnh sát, cửa hàng này đã bị trộm nhiều lần, nên anh đã biết chỗ đặt công tắc hệ thống đèn của cửa hàng.
Khi mắt đã lờ mờ nhận ra những đồ vật xung quanh, Sal cẩn thận dò từng bước về phía hộp công tắc và cảm thấy một cơn đau nhói lên ở xương sườn, nơi anh bị bắn mười năm trước.
Khi anh được ra viện, cơn đau vì vết thương của anh không nghĩa lý gì so với nỗi đau tinh thần: vợ con anh đã bỏ anh. Sal không ngạc nhiên vì Maria đem các con đi. Cuộc sống chung của họ đã bắt đầu xấu và ngày càng tồi tệ hơn. Sal không thể nào chia sẻ với vợ những nỗi kinh sợ luôn hành hạ anh và vì vậy cô cảm thấy mình bị bỏ rơi. Anh biết rằng không ai, kể cả bản thân anh, có thể hiểu được những gì anh từng trải qua trong vai trò một người cảnh sát và trước đây - một người lính. Sal ngày càng trở nên dễ nghi ngờ và thích chỉ trích. Maria im lặng nhìn anh ngày càng lệ thuộc nhiều vào công việc và thường nhờ chai rượu Jim Beam để khuây khỏa. Trước khi Maria mang các con bỏ ra, Sal và cô như những người xa lạ sống trong cùng một nhà.
Sal tìm được hộp công tắc. Khi những ngọn đèn chiếu sáng cả tòa nhà, anh nghe thấy tiếng chân chạy ra khỏi cánh cửa chỗ anh đã bước vào. Anh lao đến cánh cửa đang mở rộng, cùng lúc đó một chiếc xe tuần tra khác thắng lại. Những người cảnh sát nhảy ra khỏi xe. Sal hỏi lớn: "Các anh có thấy người nào chạy ra không?.
Một trong những người mới đến, viên cảnh sát lực lưỡng nổi tiếng thích ăn bánh rán, cười đầy vẻ chế giễu và đáp: "Không, Sal à, chúng tôi không thấy ai hết. Thế nào, anh để cái thằng ăn trộm ấy chạy thoát rồi hả?" Những người mới đến cười ồ lên. Sal không trả lời. Anh giận dữ quay lại nhìn kỹ những dấu chân đi vào và ra khỏi tòa nhà. Sauk hi xem xét kỹ càng, cơn giận của anh từ từ giảm đi, anh nở nụ cười tự tin: "Có thể nó chạy thoát mà cũng có thể là không. Các anh ở đây chờ đội trưởng đến, tôi đi dạo một chút." Nhìn người bạn đồng nghiệp mập mạp, Sal nói: "Anh lái chiếc xe của tôi đi theo tôi nhé."
Sal nghĩ thầm trong khi đi theo những dấu chân mờ dưới lớp tuyết mới rơi: "Bắn thì sẽ dễ hơn theo dấu một con hươu đực bị thương. Dĩ nhiên nếu quả thực đang đi theo dấu một con hươu, mình sẽ phải vũ trang tốt hơn và con hươu thì không biết bắn trả".
Dấu chân dẫn đến một căn nhà gỗ một tầng tồi tàn xiêu vẹo cách đó hai dãy nhà. Khi Sal bước lên mấy bậc cấp trước nhà, anh nhận thấy một hàng dấu chân giống như ở cửa hàng bách hóa . Rõ ràng người này phải rời khỏi nhà vào đầu buổi tối, vì tuyết rơi đã che lấp hầu hết những dấu chân trước đó. "Tao bắt được mày rồi" Sal lẩm bẩm trong bóng đêm lạnh giá.
Sal gõ mạnh vào cánh cửa rồi bước tránh sang một bên, súng hờm sẵn. Anh nghe rõ giọng rên rỉ của một cậu bé rồi đến giọng sắc nhọn giận dữ của một phụ nữ. Quả đấm cửa kêu lách cách rồi mở ra. Một người phụ nữ tầm thường, vẻ mặt mệt mỏi đứng giữa khung cửa, mặc một chiếc áo choàng tắm rách tả tơi, trên mái tóc vàng nhạt đã ngả màu xám còn gắn đầy những ống cuộn tóc. Sau lưng bà là một cậu bé khoảng mười hai tuổi, mặt đầy vẻ sợ hãi và xấu hổ. Trước khi Sal kịp nói, chị ta đã nói, giọng căng thẳng và lo lắng: "Chúc mừng Giáng Sinh ông sĩ quan, mời ông vào."
Vừa bước vào nhà Sal đã nhìn thấy ngay một bao đựng rác để dựa vào tường. Trên cùng của chiếc bao là một chiếc áo khoác lông chồn bạc đắt tiền. Khi mắt đã quen với ánh sáng lờ mờ trong nhà, anh thấy rõ hơn người và đồ vật.
Căn nhà không có đồ đạc gì ngoài một chiếc ghế dài ba chân đã cũ nát. Sàn nhà bằng gỗ trơ trụi, quần áo vứt lung tung và đầy rác rên. Gián bò đầy trên những bức tường loang lổ, mùi hôi của rác cũ bốc lên trong không khí lạnh lẽo. Sal liếc nhìn vào bếp và thấy cánh cửa móp méo của chiếc lò nướng rỉ sét mở rộng, các nút điều chỉnh nhiệt độ mở hết mức, tạo ra nguồn hơi ấm duy nhất cho căn nhà.
Khi Sal quay lại đối diện với cậu bé và người phụ nữ, anh bắt găp những cử động phía sau một cánh cửa. Đó là ba đôi mắt ngây thơ như mắt nai của ba cô bé đang nhìn trộm qua khe cửa. Sal nháy mắt với chúng rồi nói với người đàn bà: "Thưa bà, tôi có lý do để tin rằng con trai bà đây đã đột nhập vào cửa hàng Fears ở đường 110. Tôi khẳng định là những món đồ trong các bao rác kia là đồ ăn cắp từ cửa hàng đó”.
Người phụ nữ im lặng, nước mắt bắt đầu lăn xuống từ đôi mắt đỏ ngầu Chị ta quay lại lạnh lùng nhìn cậu bé. Cậu vừa nén những tiếng khóc nức nở vừa nói: "Cháu lấy những món này từ cửa hàng đó, thưa ông sĩ quan. Mẹ và các em cháu cần có quà Giáng Sinh. Mẹ cháu không có tiền và ai cũng biết là ông già Noel không có thật. Cháu chỉ nghĩ là ai cũng đã có quà và cửa hàng đó chỉ bị mất vài món đồ thôi."
Sal có giữ cho lòng mình cứng rắn, không bị đôi mắt ngây thơ đầy nước mắt của cậu bé làm cho mềm yếu. "Đừng để lời của thằng bé khiến mình ủy mị". Sal tự nhủ. "Người nào cũng có một câu chuyện thương tâm, nhưng không có nghĩa là họ được vi phạm pháp luật. "Sal nhìn cậu bé với vẻ mặt đe dọa dữ dằn nhất và tháo cặp còng tay ra khỏi thắt lưng. Anh vẫn nhìn như vậy trong khi miệng nói với mẹ cậu: "Thưa bà, tôi phải đưa thằng bé về đồn cảnh sát. Nếu bà tìm được người trông nom bọn trẻ, tôi sẽ để bà cùng đi với nó." Một vẻ kinh hoàng hiện lên trong mắt người phụ nữ khi Sal nói thêm: "Tôi có thể gọi cho cơ quan dịch vụ xã hội nếu bà không tìm được người giữ trẻ“.Cái nhìn ấy khiến Sal hiểu chị ta sợ cơ quan dịch vụ xã hội hơn là sợ cảnh sát.
Trước khi chị ta trả lời, Sal đã bập còng vào tay thằng bé, nhưng anh vừa làm xong thì ba cô bé đã lao vào phòng, nước mắt ròng ròng. “Ông cảnh sát ơi, xin ông đừng bỏ tù anh Martin!" cô bé lớn tuổi nhất kêu lên: "Ông già Noel sẽ không thể mang quà vào tù cho anh ấy được." Sal không thể nhìn thẳng vào mắt các em, anh cảm thấy nhẹ nhõm khi bà mẹ mắng chúng rồi lùa chúng vào phòng ngủ.
Trong khi bà mẹ bận bịu với đám trẻ, Sal xem xét những món đồ trong bao rác. Trong đó có vài con búp bê, mấy bộ quần áo con gái, một xâu chuỗi đeo cổ đắt tiền và chiếc áo lông chồn bạc. Anh nhận thấy không có món đồ nào dành cho cậu bé. "Chắc thằng bé sợ quá bỏ chạy trước khi kịp lấy món gì cho nó ", Sal lẩm bẩm.
Người mẹ trở lại và có vẻ bình tĩnh hơn, chị nói với Sal khi anh nắm cánh tay thằng bé định dẫn nó ra cửa: "Thưa ông sĩ quan, Martin không phải là đứa bé hư. Nó chỉ gây nên chuyện vì nó không có người đàn ông nào dạy dỗ nó đến nơi đến chốn thôi."
Sal hỏi: "Thưa bà, thế cha thằng bé đâu?" Câu hỏi vừa thốt ra anh đã hối hận và ước gì mình đã không nói. "Bây giờ mình sẽ phải nghe một câu chuyện làm mình mủi lòng đây." Anh nghĩ, nhưng vẫn quay lại nhìn chị ta và lắng nghe. "Cha Martin không phải là người tốt. Anh ấy không giỏi chuyện gì ngoài uống rượu, sử dụng ma túy và đánh đập tôi. Hình như anh ấy đã cố làm một người chồng tốt sau khi tôi sinh Martin, nhưng đám bạn bè của anh ấy và ma túy đã làm anh ấy chết sớm." Chị ta ngừng một chút rồi tiếp, giọng thoáng chút cay đắng: "Khi Martin mới lên hai, vào đêm Giáng Sinh, anh ấy bị cảnh sát bắn chết khi đang ăn trộm ở một tiệm rượu. Từ đó tôi đã sống với hàng chục người đàn ông và làm bao nhiêu công việc để kiếm sống. Tôi chưa bao giờ nhận được tiền trợ cấp..."
(Còn tiếp)
(Trần Lê Thanh Hà dịch - Tác phẩm được tải đăng bởi sự đồng ý của người dịch)
Tín hiệu báo động phát ra từ máy vô tuyến điện khi đồng hồ điểm 11 tiếng. Anh sáng đèn của thành phố khiến những bông tuyết đang rơi giống như hàng triệu đốm sáng chầm chậm trôi dần về phía mặt đất phủ tuyết. Người cảnh sát đấu tranh tư tưởng có nên thực hiện trách nhiệm hay không: tín hiệu báo động có trộm ở một cửa hàng bách hóa cách đồn cảnh sát không xa lắm. Còn không đầy một giờ nữa là anh sẽ chấm dứt ca trực. Nếu quả thật có một tên trộm đột nhập của hàng, việc làm biên bản sẽ mất rất nhiều thời gian.
Đêm nay là đêm Giáng Sinh, Sal muốn ca trực chấm dứt đúng giờ để còn thời giờ đi mua quà cho các con. "Có thể chỉ là một nhân viên bán hàng vô ý bị nhốt trong cửa hàng và đã ấn chuông báo động". Sal nghĩ trong khi nổ máy chiếc xe tuần tra. "Mình sẽ đi mua quà được nữa rồi, có lẽ năm nay chỉ có thể cho bon trẻ tiền mặt. Đằng nào chúng cũng chẳng thích quà của mình và Maria chắc chắn không hoan nghênh khi mình gọi cửa lúc hai giờ sáng."
Khi Sal đến nơi, cửa hàng bách hóa tối đen, cả khu vực im lặng như tờ. Những bông tuyết xoáy tít như một cơn bão trong ánh sáng đèn pha khi anh lái chiếc xe vòng quanh tòa nhà. Phía sau tòa nhà, ánh đèn xe chìm vào bóng tối dày đặc của cánh cửa gara để mở. Sal gọi vô tuyến xin trợ giúp và rời khỏi chiếc xe ấm áp, đến gần để kiểm tra.
Đến gần khoảng trống tối tăm của cánh cửa, Sal nhận thấy một hàng dấu chân đơn độc còn mới trên tuyết. Chỉ có dấu chân đi vào, không có dấu chân trở ra. Tay trái Sal nắm chặt chiếc đèn pin, tay phải của anh đặt vào bao súng đeo bên hông, nắm lấy khẩu súng lục. Anh bắt đầu toát mồ hôi, nhớ lại một tòa nhà tối tăm khác, vào một đêm Giáng Sinh khác.
Mười năm trước, Sal cũng lên đường sau khi nhận tín hiệu báo động có trộm của một cửa hàng bán rượu. Khi anh bước vào cửa hàng tối đen, một tia đèn pin sáng chói bất ngờ chiếu thẳng vào mặt làm anh lóa mắt. Anh nghe có tiếng súng lục nổ và ngã xuống đất vì một viên đạn bắn thẳng vào ngực. Chiếc áo lót chắn đạn đã cứu mạng anh, nhưng viên đạn cũng đã làm gãy ba xương sườn và vỡ xương ức của anh.
Bản năng sinh tồn của Sal, từng được mài dũa qua những trận đánh khi còn ở trong quân đội, đã giúp anh không bị ngất đi ngay mà còn đủ sức để nâng khẩu súng lên. Anh chỉ còn nhớ là minh đã bắn về phía tia sáng và_sau này anh mới biết_giết chết kẻ vừa tấn công mình.
Sal gạt dòng ký ức đó đi, tắt đèn pin rồi bước vào cửa hàng. Anh khom người khi bước qua cửa, từ từ cho mắt quen dần với bóng tối.
Suốt mười bảy năm Sal ở trong lực lượng cảnh sát, cửa hàng này đã bị trộm nhiều lần, nên anh đã biết chỗ đặt công tắc hệ thống đèn của cửa hàng.
Khi mắt đã lờ mờ nhận ra những đồ vật xung quanh, Sal cẩn thận dò từng bước về phía hộp công tắc và cảm thấy một cơn đau nhói lên ở xương sườn, nơi anh bị bắn mười năm trước.
Khi anh được ra viện, cơn đau vì vết thương của anh không nghĩa lý gì so với nỗi đau tinh thần: vợ con anh đã bỏ anh. Sal không ngạc nhiên vì Maria đem các con đi. Cuộc sống chung của họ đã bắt đầu xấu và ngày càng tồi tệ hơn. Sal không thể nào chia sẻ với vợ những nỗi kinh sợ luôn hành hạ anh và vì vậy cô cảm thấy mình bị bỏ rơi. Anh biết rằng không ai, kể cả bản thân anh, có thể hiểu được những gì anh từng trải qua trong vai trò một người cảnh sát và trước đây - một người lính. Sal ngày càng trở nên dễ nghi ngờ và thích chỉ trích. Maria im lặng nhìn anh ngày càng lệ thuộc nhiều vào công việc và thường nhờ chai rượu Jim Beam để khuây khỏa. Trước khi Maria mang các con bỏ ra, Sal và cô như những người xa lạ sống trong cùng một nhà.
Sal tìm được hộp công tắc. Khi những ngọn đèn chiếu sáng cả tòa nhà, anh nghe thấy tiếng chân chạy ra khỏi cánh cửa chỗ anh đã bước vào. Anh lao đến cánh cửa đang mở rộng, cùng lúc đó một chiếc xe tuần tra khác thắng lại. Những người cảnh sát nhảy ra khỏi xe. Sal hỏi lớn: "Các anh có thấy người nào chạy ra không?.
Một trong những người mới đến, viên cảnh sát lực lưỡng nổi tiếng thích ăn bánh rán, cười đầy vẻ chế giễu và đáp: "Không, Sal à, chúng tôi không thấy ai hết. Thế nào, anh để cái thằng ăn trộm ấy chạy thoát rồi hả?" Những người mới đến cười ồ lên. Sal không trả lời. Anh giận dữ quay lại nhìn kỹ những dấu chân đi vào và ra khỏi tòa nhà. Sauk hi xem xét kỹ càng, cơn giận của anh từ từ giảm đi, anh nở nụ cười tự tin: "Có thể nó chạy thoát mà cũng có thể là không. Các anh ở đây chờ đội trưởng đến, tôi đi dạo một chút." Nhìn người bạn đồng nghiệp mập mạp, Sal nói: "Anh lái chiếc xe của tôi đi theo tôi nhé."
Sal nghĩ thầm trong khi đi theo những dấu chân mờ dưới lớp tuyết mới rơi: "Bắn thì sẽ dễ hơn theo dấu một con hươu đực bị thương. Dĩ nhiên nếu quả thực đang đi theo dấu một con hươu, mình sẽ phải vũ trang tốt hơn và con hươu thì không biết bắn trả".
Dấu chân dẫn đến một căn nhà gỗ một tầng tồi tàn xiêu vẹo cách đó hai dãy nhà. Khi Sal bước lên mấy bậc cấp trước nhà, anh nhận thấy một hàng dấu chân giống như ở cửa hàng bách hóa . Rõ ràng người này phải rời khỏi nhà vào đầu buổi tối, vì tuyết rơi đã che lấp hầu hết những dấu chân trước đó. "Tao bắt được mày rồi" Sal lẩm bẩm trong bóng đêm lạnh giá.
Sal gõ mạnh vào cánh cửa rồi bước tránh sang một bên, súng hờm sẵn. Anh nghe rõ giọng rên rỉ của một cậu bé rồi đến giọng sắc nhọn giận dữ của một phụ nữ. Quả đấm cửa kêu lách cách rồi mở ra. Một người phụ nữ tầm thường, vẻ mặt mệt mỏi đứng giữa khung cửa, mặc một chiếc áo choàng tắm rách tả tơi, trên mái tóc vàng nhạt đã ngả màu xám còn gắn đầy những ống cuộn tóc. Sau lưng bà là một cậu bé khoảng mười hai tuổi, mặt đầy vẻ sợ hãi và xấu hổ. Trước khi Sal kịp nói, chị ta đã nói, giọng căng thẳng và lo lắng: "Chúc mừng Giáng Sinh ông sĩ quan, mời ông vào."
Vừa bước vào nhà Sal đã nhìn thấy ngay một bao đựng rác để dựa vào tường. Trên cùng của chiếc bao là một chiếc áo khoác lông chồn bạc đắt tiền. Khi mắt đã quen với ánh sáng lờ mờ trong nhà, anh thấy rõ hơn người và đồ vật.
Căn nhà không có đồ đạc gì ngoài một chiếc ghế dài ba chân đã cũ nát. Sàn nhà bằng gỗ trơ trụi, quần áo vứt lung tung và đầy rác rên. Gián bò đầy trên những bức tường loang lổ, mùi hôi của rác cũ bốc lên trong không khí lạnh lẽo. Sal liếc nhìn vào bếp và thấy cánh cửa móp méo của chiếc lò nướng rỉ sét mở rộng, các nút điều chỉnh nhiệt độ mở hết mức, tạo ra nguồn hơi ấm duy nhất cho căn nhà.
Khi Sal quay lại đối diện với cậu bé và người phụ nữ, anh bắt găp những cử động phía sau một cánh cửa. Đó là ba đôi mắt ngây thơ như mắt nai của ba cô bé đang nhìn trộm qua khe cửa. Sal nháy mắt với chúng rồi nói với người đàn bà: "Thưa bà, tôi có lý do để tin rằng con trai bà đây đã đột nhập vào cửa hàng Fears ở đường 110. Tôi khẳng định là những món đồ trong các bao rác kia là đồ ăn cắp từ cửa hàng đó”.
Người phụ nữ im lặng, nước mắt bắt đầu lăn xuống từ đôi mắt đỏ ngầu Chị ta quay lại lạnh lùng nhìn cậu bé. Cậu vừa nén những tiếng khóc nức nở vừa nói: "Cháu lấy những món này từ cửa hàng đó, thưa ông sĩ quan. Mẹ và các em cháu cần có quà Giáng Sinh. Mẹ cháu không có tiền và ai cũng biết là ông già Noel không có thật. Cháu chỉ nghĩ là ai cũng đã có quà và cửa hàng đó chỉ bị mất vài món đồ thôi."
Sal có giữ cho lòng mình cứng rắn, không bị đôi mắt ngây thơ đầy nước mắt của cậu bé làm cho mềm yếu. "Đừng để lời của thằng bé khiến mình ủy mị". Sal tự nhủ. "Người nào cũng có một câu chuyện thương tâm, nhưng không có nghĩa là họ được vi phạm pháp luật. "Sal nhìn cậu bé với vẻ mặt đe dọa dữ dằn nhất và tháo cặp còng tay ra khỏi thắt lưng. Anh vẫn nhìn như vậy trong khi miệng nói với mẹ cậu: "Thưa bà, tôi phải đưa thằng bé về đồn cảnh sát. Nếu bà tìm được người trông nom bọn trẻ, tôi sẽ để bà cùng đi với nó." Một vẻ kinh hoàng hiện lên trong mắt người phụ nữ khi Sal nói thêm: "Tôi có thể gọi cho cơ quan dịch vụ xã hội nếu bà không tìm được người giữ trẻ“.Cái nhìn ấy khiến Sal hiểu chị ta sợ cơ quan dịch vụ xã hội hơn là sợ cảnh sát.
Trước khi chị ta trả lời, Sal đã bập còng vào tay thằng bé, nhưng anh vừa làm xong thì ba cô bé đã lao vào phòng, nước mắt ròng ròng. “Ông cảnh sát ơi, xin ông đừng bỏ tù anh Martin!" cô bé lớn tuổi nhất kêu lên: "Ông già Noel sẽ không thể mang quà vào tù cho anh ấy được." Sal không thể nhìn thẳng vào mắt các em, anh cảm thấy nhẹ nhõm khi bà mẹ mắng chúng rồi lùa chúng vào phòng ngủ.
Trong khi bà mẹ bận bịu với đám trẻ, Sal xem xét những món đồ trong bao rác. Trong đó có vài con búp bê, mấy bộ quần áo con gái, một xâu chuỗi đeo cổ đắt tiền và chiếc áo lông chồn bạc. Anh nhận thấy không có món đồ nào dành cho cậu bé. "Chắc thằng bé sợ quá bỏ chạy trước khi kịp lấy món gì cho nó ", Sal lẩm bẩm.
Người mẹ trở lại và có vẻ bình tĩnh hơn, chị nói với Sal khi anh nắm cánh tay thằng bé định dẫn nó ra cửa: "Thưa ông sĩ quan, Martin không phải là đứa bé hư. Nó chỉ gây nên chuyện vì nó không có người đàn ông nào dạy dỗ nó đến nơi đến chốn thôi."
Sal hỏi: "Thưa bà, thế cha thằng bé đâu?" Câu hỏi vừa thốt ra anh đã hối hận và ước gì mình đã không nói. "Bây giờ mình sẽ phải nghe một câu chuyện làm mình mủi lòng đây." Anh nghĩ, nhưng vẫn quay lại nhìn chị ta và lắng nghe. "Cha Martin không phải là người tốt. Anh ấy không giỏi chuyện gì ngoài uống rượu, sử dụng ma túy và đánh đập tôi. Hình như anh ấy đã cố làm một người chồng tốt sau khi tôi sinh Martin, nhưng đám bạn bè của anh ấy và ma túy đã làm anh ấy chết sớm." Chị ta ngừng một chút rồi tiếp, giọng thoáng chút cay đắng: "Khi Martin mới lên hai, vào đêm Giáng Sinh, anh ấy bị cảnh sát bắn chết khi đang ăn trộm ở một tiệm rượu. Từ đó tôi đã sống với hàng chục người đàn ông và làm bao nhiêu công việc để kiếm sống. Tôi chưa bao giờ nhận được tiền trợ cấp..."
(Còn tiếp)